THƯƠNG CẢM



Không biết với mọi người thì sao, nhưng đối với tôi mỗi lần nhìn thấy những cụ già phải vất vả mưa sinh trước sự hửng hờ của bao người qua lại, tôi nghe như trong lòng mình mặn đắng. Có phải là do tôi quá đa cảm chăng? Không ít lần tôi gặp những cụ già, rồi những em nhỏ tật nguyền vì cuộc sống mưa sinh phải đi khắp các ngã đường mà những người trẻ tuổi như tôi chưa chắc đã đi nỗi, để mong bán được vài tờ vé số. Họ ra sức này nỉ trước sự thờ ơ không thèm đếm xỉa, tôi cảm thấy xúc động và thương cảm cho họ thật nhiều, có những người còn xua đuổi họ. Mỗi lần gặp những sự việc như thế tôi lại thấy buồn. Mời không mua thì thôi, ít ra cũng trả lời một tiếng “ dạ không mua” đối với người lớn tuổi chứ, dù họ có nghèo khổ, nhưng họ đâu có xòe tay xin tiền mình đâu. Đó là phép lịch sự và tôn trọng người lớn tuổi mà ngay cả đứa trẻ con còn biết vậy mà người lớn như thế lại không biết.
Tôi nhớ có lần cùng trường đi du lịch Nha Trang- Đà Lạt, đoàn tham quan của chúng tôi sau khi đã đi đến các điểm du lịch ở Nha Trang, quyết định dừng chân ở chợ Đầm, gần khách sạn nơi chúng tôi nghỉ để mọi người mua sắm. Hiếu kỳ nên tôi cùng một nhóm bạn đi sâu vào chợ để tìm hiểu xem chợ ở đây thế nào và cách cư xử của mọi người trong chợ ra sao. Đi trước tôi là một nhỏ bạn cũng khá tinh nghịch, nhỏ được một bà cụ tuổi đã ngoài 70 ngồi trong một góc của một shop bán quần áo mời mua Xoài. Nhỏ nhanh miệng trả giá nhưng sau đó lại bỏ đi. Lúc đó tôi vừa đi tới nghe tiếng khóc của cụ, thấy nao nao trong lòng, tôi ghé lại hỏi cụ, cụ bảo nhà cụ nghèo bán xoài sáng tới giờ không ai mua, nhưng có người trả giá mà không mua, nói xong cụ lại tiếp tục khóc. Tôi thấy thương cụ vô cùng, tôi hỏi cụ “mớ xoài này cụ bán bao nhiêu để con mua giúp.” Cụ nói 10.000 nhưng tôi chưa kịp trả lời, cụ lại nói tiếp thôi 8000 cũng được. Thấy thương cụ tôi trả luôn cho cụ 15000 nhưng chỉ lấy 2 trái ăn thử xem xoài Nha Trang có giống xoài ở Cần Thơ không đó mà. Khi thấy tôi cầm 2 trái xoài trên tay nhỏ bạn tinh nghịch của tôi hỏi “ ê nhỏ mua xoài của bà cụ hồi nảy hả”, tôi trả lời nhỏ giọng trách móc “ ùh, lúc nảy trả giá chi rồi không mua để bà cụ ngồi khóc vậy” nhỏ nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên “thấy bà kêu quá tính trả giá cho qua rồi đi, ai ngờ bà cụ đó khóc chứ, mà người ở đây ngộ quá, mời mua đồ không mua lại dở ra cái chiêu khóc nữa, nhà mi bị gạt rồi nhỏ ơi.” Tôi trả lời nhỏ với giọng giận dữ “ cứ cho là bị gạt đi có sao đâu chứ, ta thấy bà cụ tội nghiệp giúp đỡ chút có sao đâu”, nhỏ nhìn tôi rồi lắc đầu. Tôi gặp không ít trường hợp như thế, không biết là có bị gạt hay không? Nhung mỗi lần giúp được ai đó điều gì, trong lòng tôi lại cảm thấy rất vui, cho dù bị gạt cũng không sao.
Có một lần duy nhất tôi không giúp người ta mà đến bây giờ mỗi lần nhớ lại tôi cảm thấy ân hận. Hôm ấy tôi cùng 2 người bạn xuống khu thương mại mua sắm, sau khi đã thấm mệt, chúng tôi quyết định ghé một quán nào vừa ăn vừa nghỉ chân. Vừa ngồi xuống thì có một Dì, khoảng hơn 50 tuổi gì đó, mời chúng tôi mua bánh tét. Nhưng chúng tôi không mua vì không thích ăn bánh tét lắm, Dì ra sức thuyết phục chúng tôi mua nhưng chẳng đứa nào chịu mua. Rồi Dì cố thuyết phục lần nữa, Dì bảo nhà dì nghèo, còn bà cụ 80 tuổi ở nhà và mấy đứa con nhỏ không ai chăm sóc, chồng Dì bỏ mấy mẹ con Dì theo người khác, Dì phải lội bộ từ Vĩnh Long qua đây bán bánh, bán hết rổ bánh chỉ lời được 30000đ nói đến đó rồi Dì khóc. Tôi cảm thấy lòng mình đau nhói khi nghe dì kể. Định mua giúp nhưng  mua về nhà ai ăn đây? nghĩ vậy lại thôi. Khi Dì đó đi khỏi nhỏ bạn nói với tôi “không biết có thật không nữa, nghe dì đó kể mà tội nghiệp.” Tôi ngồi ngớ người tự trách mình sao lại không giúp Dì ấy chứ? Tôi đem chuyện đó kể với Mẹ, Mẹ bảo “mình có thể trả tiền nhưng không lấy bánh cũng được mà”, vậy mà tôi cũng không nghĩ ra. Mỗi lần suy nghĩ lại tôi thấy buồn, ước gì lúc đó tôi giúp Dì ấy!!
Mới ngày hôm qua, trong lúc đi làm về, vừa chạy xe vừa suy nghĩ vu vơ, vô tình gặp một cụ bà tuổi ngoài 80, tay cầm lỉnh kỉnh đồ, đầu đội cả xề rau củ trái cây, có chuối có cà..., chân không mang dép, mặt bồ đồ đã sờn vai có nhiều chỗ chấp vá, dáng người gầy gò, nhìn thấy cụ mắt tôi thấy cay cay, lại suy nghĩ vẫn vơ, sao trên đời này có nhiều người vất vả như thế, nhưng lại có người tiền của dư thừa mua một đôi dép, cái váy giá cả mấy tỷ đồng. Cái tuổi ngoài 80 lẽ ra đã được an hưởng tuổi già vậy mà cụ phải vất vả như thế, chưa kể cụ phải đội cả xề nặng nề ấy đi bộ một khoảng khá xa. Thấy thương cụ quá trong đầu suy nghĩ dù gì thì lãnh lương cách đây cũng không lâu bất quá gần cuối tháng xài ki cóp một tí nên giúp cụ mua hết khoảng rau củ trái cây trong xề, để cụ đỡ gánh nặng đường xa..., để để bửa cơm chiều nay cụ ăn ngon một chút..., mà mình thì có rau củ và trái cây để ăn. Không suy nghĩ vu vơ nữa, định quay sang kêu cụ, thì cụ đã đi mất tự lúc nào cũng không biết? Mình đúng là tệ thiệt là tệ, trong đầu lúc này đấu tranh dữ lắm thầm trách bản thân mình sao hay nghĩ vu vơ thế không biết, đáng lẽ hôm nay giúp được cụ và có thể thân mật gọi cụ một tiếng Ngoại để lòng cụ thấy ấm áp, vậy mà cũng không làm được!! Không biết đến lúc tôi bằng tuổi cụ, có phải vất vả lam lũ như cụ bây giờ không nhỉ? Lòng thầm mong có ai đó giúp cụ mua hết xề rau củ , để tối về cụ có một giấc ngủ ngon!!!











7 nhận xét:

  1. Em!
    Chị đọc bài này của em mà chị..nghẹn ngào vì hai lẽ.
    thứ nhất, thương các cụ quá, thương người khốn khó xung quanh ta còn nhiều quá. Mà chị em mình chỉ là...muối bỏ biển.
    Thứ hai, vì mừng, mừng vì cô em nhỏ có tấm lòng nhân hậu này. Đôi khi, đúng như em nói, cho dù có bị lừa, nhưng ít ra, tâm mình không áy náy.
    Xúc động thật sự trước bài viết này. Mong rằng những người có tấm lòng như em, sẽ được nhân rộng. Ai cũng vậy, thì xã hội tốt đẹp biết chừng nào em hén !
    Chúc cô em nhỏ những ngày cuối tuần dzui dzẻ và hạnh phúc nha !

    Trả lờiXóa
  2. Em ạ! Đọc bài viết của em, chị rất xúc động. Chị không bao giờ nghĩ những giọt nước mắt kia là lừa dối bởi người ta có khổ, người ta không có công ăn việc làm cho đỡ vất vả hơn hoặc người ta không có lương hưu...mới phải tuổi cao sức yếu mà buôn bán gánh gồng vậy. Còn bán hàng thì ai chả mong bán cho hết, bởi hết mới có đồng lời, hết mới không lỗ, hết mới được nghỉ sớm. Nếu là chị em mình, dẫu có dư thời gian, cũng có đi buôn đi bán được như thế không? Không! Vì mình còn sĩ diện, vì mình không đến nỗi không đủ tiêu để làm như thế. Có lần, lâu rồi chị ngồi trong quán Cafe, một cậu bé khoảng hơn 10 tuổi đến mời chị mua vé số. Chị đưa chú bé 4.000đồng ( 2 vé) nhưng không lấy vé vì chị nói chị không chơi vé số bao giờ. Chú bé vui mừng cảm ơn chị. Nó đi rồi chị lại nghĩ: thế sao mình không cho nó 10.000đ nhỉ? Lúc đó chỉ nghĩ là mua giúp nó 2 vé nhưng không lấy vé là được rồi. Những cảnh đời như em đã viết còn nhiều lắm. Thật tội nghiệp họ quá em ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghĩ lại mình tốt số hơn họ nhiều Chị hé, tuy cuộc sống còn vất vả nhưng ít ra mình cũng có việc làm ổn định không khổ như họ,nên có thể giúp được họ trong khả năng của mình thì cảm thấy rất vui. Cuối tuần vui vẻ Chị nhé :)

      Xóa
  3. Em iu ! Chị mấy bữa giờ bất an, nghĩ bậy. Chị đọc com em mà thương quá, và biết chị đã sai rùi vì làm em lo lắng.
    Nhớ em và mọi người nhiều lắm
    Cuối tuần vui vẻ nha em gái dễ thương của chị !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thấy Chị trở về blog em rất mừng, mọi người ai cũng lo lắng không biết Chị thế nào rồi? Chị đừng đóng cửa blog Chị nhé, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, hãy vui lên ngày tươi sáng đang chờ Chị em mình phía trước. Em yêu Chị gái của em :). cuối tuần vui vẻ Chị yêu nhé :)

      Xóa
  4. Con có lòng nhân hậu lắm, nhưng xã hội nầy còn có quá nhiều người nghèo khổ con à, và ở những nơi đông đúc như nơi cô ở cũng không lường đươc giả hay thật.Cô kể cho con nghe nha.Hôm nọ cô cùng mấy cháu cở tuổi con đi uống cafê.Đang uống thì thấy có một cô bán vé số trông vẻ ốm yếu, bất ngờ hai cậu thanh niên dừng lại mua vé số rồi thình lình giật cọc vé số chạy mất.Việc xảy ra rất nhanh.Người bán vé số quỵ xuống đường và khóc lóc dữ lắm, nói là mất hết cọc vé số , không còn cách gì sinh sống.Bọn cô động lòng ai cũng móc hết tiền trong túi ra cho, hy vọng người phụ nữ nầy có vốn mà làm lại
    Khi về đến nhà , như mình mới vừa làm việc tốt, cô kể cho con trai cô nghe.Nó nói chiêu nầy nhiều lắm, má bị gạt rồi đó.Như vừa rơi xuống từ trên cao, lòng thương người của mình cũng bị lừa dối vậy sao.Và bây giờ cô bị đơ ra với nhiều cảnh đời khốn khổ, cô thấy chán con người, chẳng biết đâu là thật giả!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xã hội càng phát triển con người càng đối xử với nhau lạnh lùng hơn, mình giúp họ bằng cái tâm, nhưng đáp lại là sự giả dối của họ, mấy hôm trước trên đường đi làm con cũng gặp một đôi nam nữ, người nam thì nhìn trông rất khỏe mạnh ôm một người phụ nữ quấn khăn kín mít giống như đang trong cơn thập tử nhất sinh, 2 người ngồi bệt bên vệ đường để cầu mong sự thương hại của người qua đường. Con cảm thấy họ đáng thương nên ghé vào giúp họ một ít tiền, giúp xong thấy lòng mình rất dễ chịu, nhưng cũng chính họ đã làm cho con rơi từ trên cao xuống. Cũng chính ngày hôm đó con đi làm về muộn một tí, con lại thấy 2 người đó, mà người phụ nữ không có chút gì ốm yếu bệnh tật như hồi sáng con gặp, 2 người họ bước đi bên nhau như chưa hề có việc gì. Con cảm thấy hơi buồn một tí và từ đó về sau khi gặp 2 người họ ngồi hết ngã đường này đến ngã đường khác, con chỉ nhìn họ lắc đầu và trở nên vô cảm hơn với 2 người họ. Haizz sao cái xã hội bây giờ có nhiều người lừa gạt người khác đến như thế.

      Xóa