LY CAFE ĐEN KHÔNG ĐƯỜNG


Có lẽ tâm trạng hôm nay của nó xấu đi rất nhiều, nói đúng hơn là nó đang đau với nỗi đau đang bị xát muối. Nó cảm thấy chông chênh! Nó cảm thấy buồn và mất lòng tin.
Ngày thường có ai trong phòng pha cafe, nó chỉ cần nghe mùi thôi đã chảy 2 hàng nước mắt, vì trước giờ nó bị dị ứng với cafe, hễ cái gì có cafe là nó lại chảy nước mắt. Nhưng hôm nay nó đau quá, lòng nó mặn đắng. Giờ nghỉ trưa nó xuống căn tin đưa cái ly cho người ta bảo: “ Chị bán cho em ly cafe đen không đường.”, chị nhân viên nhìn nó ngạc nhiên rồi nói: “ cafe đen không đường luôn?” nói vậy nhưng chị cho nó thêm tí đường, một tí đó chắc cũng không thấm vào đâu. Cầm ly cafe trên tay mà nước mắt nó cứ chảy xuống, cái mùi rõ là rất khó chịu. Về đến phòng nó đặt ly cafe xuống mắt đăm chiêu nhìn và suy nghĩ: “ có phải cafe không đường đắng lắm không? Và uống nó vào mình sẽ làm sao nhỉ? Nằm ngủ tại chỗ hay nước mắt chảy xuống? Mông lung chút vậy thôi, nó cầm ly cafe lên định uống, một anh đồng nghiệp đi ngang qua nói nghe mùi cafe đâu đây ta. Nó quay sang anh trả lời là cafe của em. Anh bạn đồng nghiệp quá đổi ngạc nhiên không tin nó nói, kéo ly cafe về phía anh ta và nói: “ là cafe thật hả? Cafe đen không đường”. Mọi người cùng phòng nghe xong, không ai là không ngạc nhiên, những chẳng biết vì sao hôm nay nó lại có thể uống được cafe mà ngày thường chỉ cần ngửi được mùi nó đã khó chịu biết dường nào. Nhưng chỉ có mình nó mới hiểu sao lại uống cafe, bởi vì nó muốn khóc, khóc không để mọi người biết là nó đang khóc. Nên nó mượn cafe, để mọi người nghĩ rằng nước mắt đó là do bị dị ứng với cafe chứ không phải nó đang khóc vì buồn.
Uống từng ngụm cafe nước mắt nó lại tuông xuống như mưa, sao người ta bảo cafe đen không đường rất đắng mà nó uống thấy ngọt lịm? Có phải nỗi đau của nó đắng còn hơn cafe đen nên nó thấy cafe rất ngọt?
Nó lại nghĩ về những gì tối qua nó nhận được, thật sự rất đau!! Không phải nỗi đau đơn thuần mà là một nỗi đau nhân đôi. Nó đang đau với nỗi đau thứ nhất, nó đang đứng bên bờ vực thẩm, nó cố đưa tay lên nhờ người bạn mà nó thương nhất người bạn mà nó nghĩ là thân nhất kéo nó lên. Nhưng bạn nó lại quay lưng đi với nó và thờ ơ trước nỗi đau của nó. Nó đứng chông chênh và gục xuống, nó đau thật nhiều. Giờ nó nhận ra  trong mắt người bạn đó nó không là gì cả.
Từ nay nó sẽ học cách khi vấp ngã phải tự đứng lên, không cần bàn tay ai đó nâng nó dậy, học cách quên dần với nỗi đau, bỏ dần thói quen quan tâm ai đó quá nhiều như thế không có nghĩa là sống vô tâm. Nhưng như thế chắc có lẽ nó sẽ không quá đau như bây giờ.
Cafe đen không đường sẽ là người bạn thân thiết của nó những lúc nó buồn và muốn khóc.

Chuyện Nước Nổi Và Con Gái Của Lúa















Mấy ngày nay, khắp nơi đâu đâu cũng thấy cả một biển nước mênh mông, từ nông thôn đến thành thị. Vì ở cách xa thượng nguồn nên Cần Thơ cũng ngập nước nhưng so với các vùng miền khác thì cũng đỡ hơn nhiều. Sáng sớm đi làm phải chạy gần 20km mới đến Công ty sợ nhất là đi đoạn đường gần mé sông nước dâng khá cao, lại thêm có nhiều ổ gà ổ voi nữa, lúa sợ chạy không khéo té xuống sông không biết sao mà lội lên nữa. Vậy mà, con gái của 2 lúa nó khoái dữ lắm, chỗ cạn nó không chịu chạy nó cứ nhầm chỗ nước sâu mà chạy. Lúa cũng tưởng nó biết bơi nên nó thích nước, ai dè nó thấy mấy anh cao to lực lưỡng hơn nó ở phía trước lướt sóng tung tóe, nó thích quá cho nên nó cũng cong đuôi chạy theo ở phía sau. Đã bảo con gái chân ngắn rồi mà đòi bồng làm gì không biết, chút xíu nữa là uống nước 1 bụng rồi, đã bảo yếu đừng ra gió mà lại. Mà con gái của lúa nó cũng chịu đựng giỏi thiệt, trong khi mấy bạn cùng trang lứa với nó tấp vô lề hết, vậy mà con gái của lúa nó không chịu thua, không chịu khuất phục với mọi hoàn cảnh, cuối cùng làm má của nó là lúa đây một phen hú vía, tưởng đâu là cõng bộ con gái về nhà rồi.
                             ( Con gái của Lúa nà)
Lúa nói đùa tí cho vui thôi chứ nước nổi thì ai cũng lo lắng, thương nhất là Đồng bào mình ở Miền Trung phải gồng mình hứng chịu những thiên tai nặng nề, hết bão rồi đến lũ quét, vất cả cả năm trời nhưng chỉ cần một cơn bão đi qua hay mùa nước nổi tràn về là cuốn trôi đi tất cả những cố gắng. Nhìn thấy những cảnh tưởng ấy qua báo đài mà làm lòng lúa đau xót. Lúa may mắn hơn được sinh ra ở Miền Tây sông nước, cũng có bão, cũng có lũ nhưng không đáng kể so với nơi khác. Nước ngập tầm đến đầu gối là mọi người đã lo lắng, chuẩn bị đủ thứ để tránh lũ, còn trong khi đó đồng bào Miền Trung có nơi nước ngập đến mái nhà, mọi sinh hoạt phải tạm dừng lại chờ khi lũ rút.
Lúa rất mâu thuẫn, lúa không thích nước lũ đến giao rắc nhiều đau thương, nhưng lúa lại thích được xoắn quần lên lội nước và ngâm chân dưới nước cảm giác nó ngồ ngộ là lạ. Cần Thơ của lúa nước ngập cũng khoảng đến trên đầu gối của lúa là cùng ( nói nhỏ là tại vì chân lúa ngắn quá hehe). Những ngày như thế lúa cùng vài chị bạn thân sắm mỗi người một đôi dép lào để lội nước. Bến Ninh Kiều là nơi lý tưởng mà mỗi năm vào mùa này, ít nhất 1 lần lúa cùng mọi người xuống nơi đây, có thể lặn lội xuống đây chỉ để ngâm nước hoặc nhìn ngắn những em nhỏ đùa nghịch với nước, đó cũng là cách tốt nhất mà lúa xả xì trét, cũng may dưới bến Ninh Kiều là do nước sông dâng lên chứ không phải bị ngập do nước cống không thoát nước được mà tràn bờ, nên có thể an tâm vẫy vùng mà không sợ bị bốc mùi.


20-10, ai có gia đình sẽ sum hợp bên gia đình, ai có người yêu thì cùng người yêu chạy vòng vòng dạo phố. Còn lúa lúa chỉ có con gái sớm tối cùng lúa đi về và những chị bạn thân cũng giống lúa, độc thân vui tính cùng nhau đón một ngày lễ Phụ Nữ ấm áp, nhưng lúa cảm thấy rất vui, vui vì bên cạnh mình vẫn còn có những người bạn, những người chị thật đáng yêu.
                                              Trăng và cầu Cần Thơ phía xa xa 

BÀ NGOẠI BÁN NHO

Tiếng bước chân nặng nè, dáng nghiêng nghiêng trong cái nắng chiều vừa tắt. Tiếng rao yếu ớt của Ngoại cùng với một sề nho to đùng đang đội trên đầu, làm cái dáng đã còng của Ngoại giờ càng còng hơn. Đặt sề nho bên cạnh nó, buông tiếng thở dài, mắt Ngoại đã mờ, chân ngoại đã rung, dáng người gầy còm cất tiếng rao mời:
“ Con ơi, mua tiếp Bà ít nho với, đi bán từ 4h sáng tới giờ vẫn còn nhiều quá, nhà Bà ở Trà Nóc lận, phải bán lỗ để về thôi, còn có tiền để trả cho người ta.”
Nghe Ngoại rao mời nó cảm nhận được sóng mũi cay cay, tim nó quặn thắt, đây không phải lần đầu nó bị như thế, nhưng không hiểu sao mỗi lần nhìn những cảnh tượng như thế tim nó lại nhảy nhót lên, khiến nó sắp rơi ra khỏi lồng ngực. Lần trước nó gặp ông Ngoại, bị cụt một chân đi bán bánh tráng, nó cũng mua giúp nhưng cũng thấy đau, lần sau nó gặp một Bà Ngoại ngoài 80 đi bán vé số, tim nó cũng lại reo lên. Còn lần này nó cảm giác thấy tim nó như thế nào đó, khiến nó nghèn nghẹn sắp không thở nỗi.
Nó đưa mắt nhìn sề nho của Ngoại, lắc lắc tay Chị bạn thân ngồi bên cạnh, thì thầm: “ Chị mua nho tiếp ngoại đi”. Chị ăn thử một trái và quay sang nói khẽ với nó: “ Nho của Ngoại không tươi, mà nó chua quá chừng hà”. Cuối cùng  Chị cũng bị nó thuyết phục, mua mỗi người 1 bọc cho Ngoại đỡ bớt gánh nặng đường xa.
Chị em nó mua giúp Ngoại Ngoại mừng lắm và rối rít cảm ơn 2 chị em nó, Ngoại nói Ngoại có tới 7 người con nhưng “ không đứa nào nuôi Ngoại”. Ngoại phải tự kiếm sống thôi. 7 người con ư? Nghe tới đây nó lại thấy buồn cho Ngoại, cả một đời buôn gánh bán bưng, giờ đã già sức khỏe đã kém, không còn đủ sức lo cho họ thì lại bị bỏ rơi như thế này sao? Cho dù nghèo đến đâu mà 7 đứa con cũng không nuôi nỗi một người Mẹ già sao?
Nhà ở Trà Nóc cách nơi đây hơn chục cây số, qua tới đèn đỏ còn quẹo vào con đường Nguyễn Chí Thanh qua 2 cây cầu mới tới nhà Ngoại, Trà Nóc đoạn đường ngày nào nó cũng đi làm mà, tối rồi Ngoại vẫn chưa bán hết, không biết khi nào mới được về nhà? không biết từ sáng tới giờ có ăn cơm nước gì chưa nữa? Khoảng 15 phút sau, nó lại thấy Ngoại quay trở lại ngồi bên cạnh nó, ngoại bảo Ngoại cảm ơn 2 chị em nó vì đã mua giúp Ngoại, nên có người cũng mua gần hết chỗ nho ấy của Ngoại, chỉ còn lại một ít trái rơi rụng còn lại trong sề. Nó mừng thầm vì hôm nay chắc Ngoại sẽ được về sớm, có tiền trả tiền nho cho người ta. Nhưng Ngoại bảo, Ngoại đi không nỗi nữa, chân đi từ 4g sáng đến tối đã mỏi rụng rời, thêm cái đầu bị đau do đội cái sề nặng quá lâu nên Ngoại chờ chú xe ôm vẫn thường rước Ngoại mỗi khi đi bán về, tội nghiệp chú ấy thấy hoàn cảnh khốn khó của Ngoại, thay vì từ Cần Thơ về đến Trà Nóc đi xe khác phải tốn 70 ngàn, nhưng chú ấy chỉ lấy của Ngoại 30 ngàn nhưng phải đợi chú ấy đến 22h thì chú ấy mới có thể rước được Ngoại. Giờ thì Ngoại bán sắp hết rồi, Ngoại lại trả tiền nho và ngồi đó đợi chú ấy lại rước. Một lần nữa nó tin trên đời này vẫn còn nhiều người có trái tim nhân hậu, nhiều người cũng thông cảm với hoàn cảnh của những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình.
Nhìn cái dáng hao gầy của Ngoại in bóng xuống đường qua những ánh đèn khuất dần trong màn đem đang buông xuống, nó khẽ lắc đầu suy nghĩ mông lung: “ có khi nào tuổi già nó cũng thế không nhỉ? ”.
Cầm bọc nho trên tay, Chị hỏi nó: “ nho chua vậy sao ănnổi?” Nó mỉm cười đáp lời Chị: “ Khi Chị ăn nho, Chị dùng tâm mà ăn và suy nghĩ về Ngoại, bằng tấm lòng nhỏ bé của Chị em mình thì Chị sẽ cảm thấy rất ngọt”.Vốn dĩ loại nho đó đa phần đều ngọt, nhưng chẳng hiểu sao nho của Ngoại bán nó lại chua đến vậy, chắc có lẽ nó chua chát như chính cuộc đời của Ngoại.

Rời nơi đó, trong đầu nó còn suy nghĩ mông lung.........suy nghĩ về Ngoại người mà lần đâu tiên nó gặp tim nó đã thấy đau. Suy nghĩ về những Ông Bà Ngoại khác, mắt mờ chân rung vẫn ngày đêm bươn chải, ôi cả cuộc đời vất vả với con cháu đến tuổi xế chiều còn lại được gì ngoài thân thể gầy mòn???????

TRUNG THU ẤM ÁP CÙNG VIỆN DƯỠNG LÃO

Mấy ngày nay bận rộn với một đống công việc, nhức đầu nhất là mấy cái hợp đồng cần phải dịch gấp, giờ thì xong hết mấy cái hợp đồng rồi, chỉ còn lại cuốn sách 甩手治疗百病 là chưa dịch thôi, nhưng cũng không gấp lắm, nên tranh thủ lên thăm căn nhà tinh thần một tí. Kể cho mọi người nghe về chuyến đi thăm viện dưỡng lão của bọn mình.
Hôm tết trung thu vừa rồi, với truyền thống tốt đẹp của lớp Anh Văn 1C hồi cái thời còn học đại học, ai có sức góp sức, ai có vật chất góp vật chất, làm một chuyến từ thiện về  nơi nuôi dưỡng người già neo đơn ( gọi tắt là viện dưỡng lão). Trung thu đi đến những trại trẻ mồ coi thì chẳng có gì đặc biệt như người ta vẫn thường biết, nhưng đến viện dưỡng lão thì chắc ai cũng thắc mắc: “ trung thu là của thiếu nhi, ai lại đi thăm viện dưỡng lão bao giờ”, Nhưng cái gì cũng có lý do của nó. Lớp chúng tôi chỉ thích đến những nơi mà họ cần sự giúp đỡ, nơi mà hoan nghênh chúng tôi mỗi khi chúng tôi đến.











Viện dưỡng lão nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, con hẻm không ồn ào như những con hẻm khác, đến đây chúng tôi được chú bảo vệ, các cô hộ lý và tất cả các cụ ở đây tiếp đón thật nồng nhiệt. Làm cho những tất bật của cuộc sống dường như tan biến mất. Năm nay viện dưỡng lão trong có vẻ khang trang hơn nhiều, không còn ọp ẹp như những năm trước, đặc biệt có một không gian rộng và thoáng để các cụ có thể đi lại tập thể dục ( đối với những cụ còn khỏe mạnh và thích vận động), nhưng ở đây đa số các cụ đều già yếu, có cụ chỉ còn nằm một chỗ. Một năm rồi không gặp, trong các cụ già và yếu đi nhiều, tôi nhớ Cụ Nga, năm rồi cụ vẫn còn khỏe mạnh, niềm nở đón tiếp chúng tôi mặc dù đôi mắt cụ đã mất đi ánh sáng, nhưng sao năm nay chẳng thấy cụ đâu nữa, trong lòng nghĩ ngợi rất nhiều, không biết cụ đã được người thân đón về sum hợp gia đình ở tận Đồng Tháp hay cụ đã....., tới đây tôi cũng không dám nghĩ thêm nữa. Chúng tôi hỏi chú BV số lượng các cụ có tăng lên thêm không để lần sau đến chúng tôi chuẩn bị quà, chú bảo các cụ vô đây cũng nhiều nhưng tới thời điểm từ năm ngoái đến năm nay thì đã mất hết 4 cụ. Nhưng trong các cụ năm nay yếu nhiều quá, năm ngoái chỉ có một phòng đặc biệt cho các cụ khá yếu, nhưng năm nay số lượng đó tăng lên gấp mấy lần. Nhìn hình ảnh các cụ nằm co ro trên chiếc giường sắt lạnh lẽo ( do có một vài cụ bị bệnh tâm thần nên đồ dùng cá nhân của các cụ, bị chính tay các cụ xé rách, nên bây giờ đành phải nằm như thế), nhìn cảnh tượng ấy, ai trong chúng tôi cũng không cầm được xúc động chỉ biết nhìn nhau rồi cúi đầu.
Sau một giây lát lắng lòng, chúng tôi chia nhau mỗi người một việc, sắp xếp, bày biện mọi thứ với hy vọng sẽ đem lại cho các cụ một đêm trung thu thật vui vẻ. Mặc dù năm nay, các bạn không kịp về Cần Thơ để tham gia nhưng chỉ chưa tới 10 người chúng tôi nhanh chống chia nhau công việc, người thì xếp ghế ra sân, người thì đem bánh để vào khay, người thì đem lồng đèn đi treo,  người thì vào từng phòng dìu các cụ ra và dẫn các cụ vào vị trí. Sau khoảng 10 phút thì mọi thứ đã xong. Thật sự mà nói, đây là lần đầu tiên trong 7 năm chúng tôi tổ chức đi thăm các cụ, đây là lần tiên chúng tôi mời được hầu hết các cụ tập trung lại với nhau, để các cụ ông ngồi cùng các cụ bà, một không khí thật ấm áp, ấm áp như trăng trung thu!!!
Phần đầu tiên, là phần tiên bố lý do của chúng tôi, tuyên bố buổi tiệc trung tru đêm nay được bắt đầu, sau đó là màn trình diễn văn nghệ do tất cả chúng tôi dành tặng các cụ liên khúc 6 bài hát, điều đặc biệt ở đây là vừa múa vừa hát đi vòng tròn quanh các cụ, và được các cụ vỗ tay thật nhiệt tình.
Để đáp lại tấm chân tình của chúng tôi, một cụ ông đại diện cám ơn chúng tôi và phát biểu cảm nghĩ, cụ nói rằng: “ Chân thành cảm ơn các Cháu đã bỏ thời gian và công sức đến thăm các cụ, trong khi người thân của các cụ không cần các cụ, đem các cụ đến đây và không một lần ghé thăm, xem như đồ bỏ đi, nhưng các cháu đến đây, đem đến niềm vui cho các cụ ở cái tuổi xế chiều này. Các cháu là những người chưa bao giờ quen biết nhưng các cháu lại kính trọng và yêu quý các ông bà ở đây, còn con cháu của các cụ, cả một đời các cụ vất vả nuôi họ, họ lại bỏ mặt các cụ.”, nói đến đây cụ thật sự xúc động và chúng tôi cũng cảm nhận được bờ môi đang mằn mặn, 2 hàng nước mắt không biết đã núp sẵn đâu đó, chỉ chờ có thế mà tuông xuống như mưa. Để xóa tan đi không khí tĩnh lặng chúng tối lại tiếp sức cho các cụ và lúc này cụ tự tin  bước lên phía trước hát tặng chúng tôi rất nhiều bài hát, vừa hát vừa nhảy theo lời bài nhạc, chúng tôi cũng múa phụ họa và hát bè theo cụ. Theo như cách nói chuyện của cụ, chắc chắn cụ xuất thân từ tầng lớp trí thức, một điều đáng mừng là năm trước chúng tôi đến đây, mắt cụ không còn nhìn thấy ánh sáng nữa, nhưng năm nay cụ đã sáng mắt trở lại, và trông khỏe mạnh hơn , vẫn dí dõm và hài hước, cụ đã đem lại cho chúng tôi những tiếng cười ấm áp, mà không phải ai cũng có diễm phúc nhận được nó. Chúng tôi xúc động cụ ôm chặt mỗi đứa chúng tôi và gọi chúng tôi là những đứa con gái ngoan của Bố. Ấy vậy mà, con cháu của cụ không nhận thấy được điều đó! Thật đáng tiếc thay!
Năm nay các cô hộ lý mỗi người cũng đều tham gia văn nghệ, chú bảo vệ còn ôm đàng ghita đàn cho chúng tôi và các cụ hát, bất chợt có một cảm xúc rất khó tả.
 Có vài cụ bà còn tặng chúng tôi những bài thơ thật dài thật dài thật khâm phục vì những bài dài như thế bọn trẻ chúng tôi học 3 ngày chưa biết thuộc không ấy mà các cụ lại nhớ mới đáng nễ chứ, có cụ còn tặng chúng tôi thơ tự các cụ sáng tác nữa. Thật sự làm cho chúng tôi cảm động!!! Thấy các cụ vui chúng tôi cũng vui theo, và dường như chắc do thay đổi hộ lý mới và cô hộ lý mới này ở cái tuổi ngoài 50 nên cũng hiểu nhiều hơn tính cách các cụ so với cô hộ lý trẻ trước đây. Điều đặc biệt là cô hộ lý mới rất hiền và có một giọng hát thật ấm áp và đi vào lòng người.
Sau gần 2 tiếng bên cạnh các cụ, đến lúc chúng tôi phải tạm chia tay các cụ và hẹn lại lần sau rồi, các cụ không quên dặn chúng tôi năm sau lại đến thăm các cụ. Chúng tôi hứa và nhất định sẽ làm được điều này.
Có bữa tiệc nào mà chẳng tàn, dù rằng chúng tôi muốn được ở bên các cụ nhiều hơn, muốn thay thế con cháu của các cụ làm cho các cụ vui lòng, dù trong giây phút ngắn ngủi. Nhưng cũng đành phải nói lời chia tay. Trước khi ra về chúng tôi đến từng phòng để gửi quà cho các Cụ, một cụ bà nắm chặt tay tôi và chúc phúc cho tôi nhiều thành công trên con đường sắp tới, có vẻ lưu luyến muốn giữ chúng tôi ở lại trong giây lát, tôi ôm cụ thật chặt và hôn lên đôi má đã có nhiều nếp nhăn và ẩn sau đó là một đôi mắt u buồn. Bất giác cụ ôm trầm lấy tôi và khóc, cụ nói con của cụ nhẫn tâm gửi cụ vào đây 3 năm rồi mà không một lần vào thăm, cụ nhớ chúng nó lắm, nhưng chúng nó coi như cụ đã không còn từ lâu và tôi cũng khóc theo cụ, không nỡ rời xa nhưng đến lúc phải về để các cụ nghỉ ngơi rồi. Nhìn các cụ vẫy chào chúng tôi, ai trong mỗi đứa chúng tôi đều có một cảm xúc khó tả, bùi ngùi, tiếc nuối ước gì có nhiều thời gian ở bên các cụ nhiều hơn. Nhưng  chẳng sao, chúng tôi sẽ sắp xếp thời gian để đến thăm các cụ nhiều hơn. Các cụ phải cố gắng giữ gìn sức khỏe, để lần sau chúng con đến được gặp đầy đủ các cụ nha các cụ. Chúng con thương các cụ thật nhiều! Con Cháu các cụ không cần các cụ nữa, nhưng chúng con rất cần các cụ.

 

MÙA TỰU TRƯỜNG NHỚ VỀ THẦY GIÁO CŨ

                     ( THẦY TÔI NGÀY ẤY)
Đến mãi bây giờ tôi cũng không thể quên được người Thầy đáng kính, mà không phải riêng tôi, tất cả các bạn mỗi khi nhắc đến Thầy Trang là mọi người đều nói một câu “ ngày đó tôi thương thầy nhất, thầy là số 1”. Mới nghe tên Thầy ai cũng bảo là Cô, nhưng không đó mà người thầy kính yêu của lớp 10A4 chúng tôi ngày đó. Thầy hiểu cá tính từng đứa như chính chúng tôi là con ruột của Thầy vậy.
Trong trí nhớ của tôi tôi không mấy ấn tượng tốt với những người thầy, khi nghe tin có một người thầy sẽ làm chủ nhiệm của lớp tôi trong suốt 3 năm học phổ thông, tôi thật sự thất vọng tràn trề. Vì tôi cứ nghĩ rằng người Thầy nào cũng giống nhau, cũng như người thầy mà tôi đã từng học khi lên lớp 4. Một ông thầy thật độc đoán, thiên vị, chỉ thương những đứa con nhà giàu hiện ra trước mắt tôi, chính thầy đã làm cho tôi có ấn tượng xấu về những người thầy. Lúc đó tôi là một cô bé học sinh lớp 4, nhà lại nghèo, nên dù tôi có cố gắng học đến đâu tôi cũng không được thầy thương như những đứa nhà giàu nhưng lại học dở. Có lần tôi bị thầy đánh 5 roi vì viết nhầm một công thức toán, còn nhỏ bạn tôi cũng giống tôi nhưng thầy kêu lên nhưng không đánh mà cho về chỗ. Lúc đó tôi giận thầy kinh khủng, dù bị đánh thật đau nhưng tôi không khóc. Đi học về đến nhà tôi đã vội hỏi mẹ: “ tại sao con làm sai thì bị đánh còn bạn con thì không? Tại sao bạn con không hát hay vẫn được đi thi hát? Tại sao bạn không học giỏi cũng được làm lớp trưởng?” sao lúc đó tôi lại đặt ra nhiều câu hỏi tại sao thế nhỉ. Nhưng câu trả lời cho câu hỏi đó chính là bạn tôi nhà giàu còn tôi thì không. Từ lúc đó tôi có ấn tượng không tốt về thầy. Trong đầu óc trẻ thơ của cô bé lớp 4 lúc đó quan niệm rằng người thầy nào cũng đều như nhau cả.
Rồi khi Thầy làm chủ nhiệm, tôi luôn thờ ơ không thèm để vào tai những gì Thầy nói, vào học cũng chẳng thích nói chuyện với ai chỉ trừ một cô bạn ngồi chung bàn và một cô bạn ngồi đầu bàn bên kia. Vì tôi nghĩ thầy cũng như bao như người thầy khác. Nhưng thật sự tôi đã sai, tôi đã trách lầm thầy, Thầy rất thương tôi, thương tôi giống như đứa con gái nhỏ của thầy. Tôi nhớ nhất là lần không đi cắm trại cùng với lớp, thầy đã đứng nan nỉ tôi và nhỏ bạn tôi cả buổi. Khi thầy cố nan nỉ tôi thì tôi lại quay mặt đi chỗ khác và nhỏ bạn tôi cũng thế. Không biết lúc đó sao tôi lại bướng như thế không biết. Sao một hồi lâu tôi cũng đã nhận lời tham gia cắm trại cùng với lớp. Từ hôm cắm trại tôi mới thay đổi cách nhìn về Thầy, Thầy đúng là một người thầy quan tâm học trò đúng mực, thầy không thiên vị ai bao giờ. Từ đứa học giỏi đến đứa học dở, từ đứa học trò nghèo đến đứa con nhà giàu đứa nào thầy cũng thương như nhau. Thầy bảo chúng tôi là “ con ruột” của thầy, cả lớp thích nhất là được thầy kêu bằng con ruột và chúng tôi đáp lại thầy bằng câu chào mà thầy rất thích “ kính chào Thầy”, Thầy thích được chúng tôi gọi như thế, mỗi lần chào câu đó Thầy đều kêu chúng tôi lặp lại mấy lần.
Thầy tôi thật tỉ mỉ, mà khó có cô giáo nào tỉ nỉ như thầy chứ đừng nói chi là các thầy khác. Lúc cắm trại, ngoài kích thước hoặc trang trí lều trại như qui định, Thầy còn sắp xếp một góc nhỏ để làm 1 cái phòng nhỏ cho các bạn nữ mỗi lúc đứa nào mệt mỏi thì có thể vô đó nằm nghỉ mà không phải cảm thấy ngại. Vậy mà cả lớp không nghĩ ra, chỉ mình thầy nhớ được điều đó.
Với sự chủ nhiệm của Thầy lớp tôi học rất tiến bộ, ngày càng đi lên, luôn dẫn đầu về thành tích học tập và thành tích về phong trào. Chúng tôi thật sự quý mến thầy lắm. Thầy nói thầy có tổng cộng 38 đứa con, giờ lại thêm một đứa, chúng tôi thật sự rất vui vì có thêm một thành viên nhí con của Thầy bé Đinh Công Phúc Lâm. Thật ra thầy chỉ có một đứa con duy nhất mà thôi, nhưng vì thầy lúc nào cũng thương chúng tôi nên mọi người bắt thầy phải gọi cả lớp bằng con ruột thì mới chịu. Cái ngày đó thật là con nít. Nhưng ông trời chẳng trìu lòng người gì hết, chủ nhiệm xong năm lớp 10 thầy lại không tiếp tục làm chủ nhiệm lớp tôi nữa, cả lớp ai cũng buồn, cùng nhau làm đơn xin cho thầy chủ nhiệm lớp tôi. Nhưng thầy không đồng ý, thầy luôn tìm cách tránh mặt chúng tôi. Mãi mấy tháng sau mới biết là vì thầy sắp đi định cư ở Mỹ, thầy muốn tập cho chúng tôi quen dần khi không có thầy quan tâm như thế và thầy cũng không muốn mỗi lúc gặp chúng tôi rồi xa chúng tôi thầy sẽ rất buồn, vì thế mà thầy quyết định không làm chủ nhiệm lớp chúng tôi khi vẫn còn có thể chủ nhiệm. Trước một ngày thầy lên máy bay, thầy đã nhờ một cô trong trường đem quà đến lớp chúng tôi, nhận được quà của thầy nhưng đứa nào cũng buồn, cả mấy bạn nam trong lớp cũng buồn ra mặt, tới những đứa thường xuyên bị thầy phạt cũng ngồi lặng thinh không nói tiếng nào.



Rồi một năm trôi qua, khi nghe tin thầy về nước, các bạn nhốn nháo đòi đi thăm thầy, nhưng chưa kịp đi, thầy đã vào lớp thăm chúng tôi trước. Chúng tôi thi nhau kể cho thầy nghe về chuyện lớp, chuyện cô chủ nhiệm mới. Thầy chỉ ngồi lặng im mỉm cười nhìn từng đứa. Bất chợt quay sang tôi cười và hỏi “ Hân có còn khóc như lúc trước mỗi khi bị xếp chỗ ngồi không?” tôi giật mình nhìn thầy mỉm cười, thật là ngại vậy mà thầy cũng nhớ.

Rồi 1 năm 2 năm 5 năm trôi qua chúng tôi không còn nhận được tin tức gì của Thầy, nhưng mỗi đứa chúng tôi mỗi khi nhắc đến Thầy đứa nào cũng tự hào vì có một người thầy thật tuyệt vời và đáng kính như thế.

CƠM NHÀ NGHÈO

“ Chiều nay có muốn ăn cơm nhà nghèo không cô bé?”
Giọng nói quen thuộc của Cô giáo vang lên từ đầu dây bên kia, Chiều nay lại nhà Cô ăn cơm nhà nghèo không? Cơm nhà nghèo? Xời ạ sao lúc nào cũng nói vậy hết nè, nhỏ cũng có giàu có gì đâu mà… Nghe nói Cô nấu ăn rất ngon, hôm nay Ông Xả của cô về quê không có nhà nên Cô xuống bếp trỗ tài nội trợ mời nhỏ chiều đến nhà Cô ăn cơm. Vì mỗi lần có ông Xả của Cô ở nhà Cô sợ nhỏ mắc cỡ không đến, nên nhân dịp Thầy( tạm gọi chồng cô là Thầy cho dễ tí) về quê mấy ngày, Cô mời nhỏ đến nhà chơi và thưởng thức món ăn Cô nấu chứ gì. Mà nhỏ đến nhà Cô chơi nhiều lần rồi nhỏ có mắc cỡ gì đâu, chỉ có thầy là mắc cỡ thôi,  mỗi lần nhỏ đến nhà, Thầy chỉ nói chuyện với nhỏ được mấy câu sau đó không biết đi đâu không thấy nữa, Cô bảo Thầy mắc cỡ.
Không biết chiều nay Cô nấu món gì đây ta, mà nhỏ đâu phải người quen ăn những món sơn hào hải vị đâu chứ, được ăn những món ăn Cô nấu là vinh hạnh cho nhỏ lắm rồi. Chiều nay được gặp Cô, được cùng Cô trò chuyện, thú vị thật đấy ,đã gần nữa năm rồi nhỏ không được gặp Cô. Vì nhỏ bận đi làm, ngày nhỏ  được nghỉ Cô phải đi dạy, tối Cô ở nhà, nhỏ lại bận học, nên ít khi cô trò có dịp ngồi lại bên nhau lắm.
Nhỏ biết Cô khi nhỏ bắt đầu học lớp 1 của tiếng hoa, ngày đầu tiên đến trường tiếng hoa, mọi thứ đều xa lạ với nhỏ. Tuy lúc đó nhỏ là sinh viên năm nhất đại học nhưng nhút nhát lắm, nhưng vì niềm đam mê nhỏ gạt bỏ sự nhút nhát ấy, mới bước đến cổng trường bất chợt nhỏ gặp một thầy giáo trên tay cầm một cây thước thật dài, nhỏ sợ quá vì trong ký ức của nhỏ nhỏ không mấy ấn tượng gì với những người thầy. Nhỏ nghĩ thầm nếu thầy đó mà dạy nhỏ chắc nhỏ không dám đi học nữa. Rồi nhỏ cũng đến bàn ghi danh, ở đây nhỏ gặp được cô nhưng lúc đó nhỏ và cô chưa biết nhau, nhỏ nhìn qua một lượt các thầy cô bỗng nhỏ đưa mắt nhìn về phía cô, nhỏ ước thầm ước gì cô là người dạy nhỏ, vì nhìn cô có khuôn mặt hiền từ, phúc hậu và dễ gần làm sao.
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào học đã đến, nhưng nhỏ không biết lớp học của mình ở đâu, nhỏ đến gần cô và hỏi: “cô ơi có biết lớp 1A3 ở đâu không ạ”? Cô mỉm cười nhưng nhỏ chẳng nghe cô nói câu gì, nhỏ đi theo cô, nhưng dường như cô cũng không biết lớp của cô ở đâu. Nhỏ nghe cô giáo hỏi một cô giáo khác nhưng chỉ toàn nói tiếng hoa nhỏ không hiểu, cô quay sang nhìn nhỏ cười và nói 1A3 ở đây, nhỏ nhìn cô cười và cảm ơn cô, nhưng cô cũng bước vào lớp cùng với nhỏ, nhỏ hỏi cô sao lại vào lớp này, cô bảo cô dạy lớp này mà. Trong lòng nhỏ vui lắm, nhỏ không ngờ ước muốn của nhỏ lại trở thành hiện thực. Cô là người dạy nhỏ những chữ đầu tiên của tiếng hoa, từ đó nhỏ yêu mến tiếng hoa một cách kỳ là.
Nhưng thời gian học cô không lâu, nhỏ phải qua lớp khác học, những ngày đầu học với cô mới hầu như ngày nào nhỏ cũng khóc, nhỏ nhớ cô của nhỏ nhiều lắm, mặc dù lớp cô cách lớp nhỏ không xa. Cô bảo nhỏ có gắng học, nhỏ nghe lời cô cố gắng thật nhiều, dù bận đến mức nào nhỏ cũng tranh thủ đến lớp đúng giờ.
Mới đó mà đã gần 7 năm nhỏ học tiếng hoa, giờ nhỏ không còn nhút nhát như xưa nữa, nhỏ thay đổi rất nhiều nhưng duy nhất có một điều nhỏ không hề thay đổi, là nhỏ vẫn mãi quí mến cô của nhỏ.
Hôm nay nhỏ đến nhà cô của nhỏ, cùng ôn lại kỷ niệm mà trước đây nhỏ còn học với cô, ăn món ăn mà cô nấu. Cô làm món cơm truyền thống của người Hoa mời nhỏ ăn, nhỏ ăn một cách thích thú, nhỏ nói chuyện với cô từ chiều đến tận 9h tối mới xin phép cô ra về, nhưng không quên hẹn cô ngày khác sẽ gặp.

Ra về nhưng trong lòng nhỏ luôn nhớ món cơm của cô, Cơm cô làm ngon như vậy, nhiều thức ăn như vậy mà cô bảo là cơm nhà nghèo.

CHIA TAY

Hôm nay chính thức chia tay với một người đồng nghiệp, một người Cô mà đã 24 năm gắn bó với Cty, cùng chia sẻ những vui buồn cùng tập thể mái nhà thứ 2, May Meko. Tuy chỉ mới làm ở Cty được 3 năm, nhưng mình đã quen dần với sự xuất hiện của Cô, mỗi lần đi ngang qua cửa sổ phòng làm việc của tôi, Cô đều nở một nụ cười ấm áp. Trước đó tôi không có thiện cảm với Cô, vì tôi thấy Cô đối xử không tốt với Chị bạn thân nhất của tôi, người làm việc cùng bộ phận với Cô và thấp hơn Cô 1 bậc, mỗi lần tôi đến phòng chú Phó giám đốc đều thấy Cô đứng bên đó. Lâu ngày tôi lại sinh ra ác cảm, nhưng từ khi Chị bạn thân quyết định rời xa Công ty và được cô nan nỉ giữ lại, thì mọi ác cảm của tôi đối với Cô dường như xóa sạch hết. Cô đã bắt đầu trở thành người quan tâm đến người khác, nhưng những định kiến, và những cặp mắt soi mói vào Cô thì chưa bao giờ tắt liệm, tại sao cô đã thay đổi tính tình mà những người khác không nhìn vào sự thay đổi đó mà cứ nhắm vào những khuyết điểm trước đây chứ?
Hôm nay nhận được những viên kẹo ngọt ngào từ tay cô, nó như một món quà của sự chia tay, ngày thường kẹo rất ngọt nhưng hôm nay có cả vị mặn mặn của nước mắt, vị cay cay của sống mũi, vị chua chua của tình người bạc bẽo mà người khác dành cho Cô. Hơn lúc nào hết, cô cần những lời động viên ấm áp từ mọi người, nhưng khi mình còn làm thì ai cũng đối đãi thân tình và trọng dụng, nhưng đến khi xin nghỉ thì người khác lại nhìn mình bằng một cặp mắt khác. Đúng là tình người bạc bẽo xanh như lá bạc như vôi.
Dù ai có nói thế nào nhưng trong thâm tâm của con, con luôn kính trọng cô, luôn ủng hộ cô. Hy vọng cô sẽ thành công trên con đường cô đã chọn. Hy vọng con đường cô đã chọn là con đường ngắn nhất để đến thành công. Tạm biệt cô.
 Những hình ảnh cũ có cô

( giỗ tổ 2012, cô người đứng cuối bên trái đưa 2 ngón tay)

 ( giỗ tổ 2013, cô lại là người đứng cuối hàng bên trái với nụ cười rất tươi. Mâm trái cây, hoa tươi và rau câu tự tay cô làm để dâng lên Tổ nghiệp của thợ May, vì bộ phận cô là bộ phận rất quan trọng để dành được đơn hàng của những vị khách nước ngoài khó tính. Phòng Kỹ Thuật Quy Trình Công Nghệ.
Sau này sẽ không còn được ăn món rau câu đặt biệt của cô nữa rồi. Giỗ tổ sắp tới lên bộ phận của Cô sẽ không còn gặp được cô nữa rồi. Thật sự rất buồn.